Giá có thể đặt bút xuống như cách người ta đặt một chén trà nóng: không cần nói nhiều, chỉ cần đủ yên để ngồi lại. Tôi viết văn chương, thiền, và những mối quan tâm rất đời thường - con người, sự sống, lòng biết ơn, và những việc nhỏ cần được làm chậm rãi. Nếu bạn đang tìm một nơi để đọc, để thở, hoặc chỉ để không phải làm gì cả, có thể ngồi lại đây một chút.
Ở LẠI THÊM MỘT CHÚT
z7428864744528_035599a4f2eb44b497932778e61f24f9
z7428838273864_605e7f1623e5d93022f3a236f4c06bec
Ở đây có văn chương, có những giờ ngồi yên, có trà nóng, có sự tri ân dành cho Phật và những người đi trước, và có cả những mảnh đời, số phận nhỏ bé cần được nhìn thấy.
Tôi không cố gắng dẫn dắt ai, chỉ ghi chép lại những gì đã chạm đến mình, với mong muốn giữ cho chữ nghĩa một chỗ đứng hiền lành.
Bạn có thể đọc một bài, hoặc chỉ lướt qua. Mọi nhịp độ đều được tôn trọng.
Ở lại thêm một chút

Bài viết mới

Truyện thiếu nhi: CÁI TỦ LẠNH BIẾT BUỒN – Tuệ Tâm 2014
By Hana Nguyên Hạnh | |
Ở một góc bếp nhỏ của gia đình bé Na,…
Thơ: VỚI BIỂN
By Hana Nguyên Hạnh | |
Chiều xuống buông mây khói Một cánh én nghiêng mình…
z7446032119394_7c36c9c5fbd664167696f1acd478bcb0

Thanh xuân màu khói (trích)

Tôi biết Kiên thường ở nhà một mình, một mình làm việc, một mình nghiên cứu hoặc đọc sách trong yên lặng. Chỉ một bình trà hoặc phin cà phê cũng đủ bầu bạn. Trà pha trong một chiếc ấm tích men xanh cổ mà chúng tôi đã tìm được trong một chợ huyện nhỏ từ vài năm trước. Trên thân ấm, vô số những vết rạn li ti đã ngả màu. Kiên có thói quen nhìn chăm chú vào những vết rạn ấy khi anh ấy tập trung suy nghĩ.
Tôi hiểu Kiên có thói quen thường trầm tư suy nghĩ trong bóng tối khi anh muốn hiểu được một vụ án khó. Anh ấy đã trưởng thành trong một thế giới khác với chúng tôi. Thế giới đó hẳn đã rất bi thương, nhưng đã dung dưỡng anh trở thành một người đàn ông ấm áp dịu dàng ẩn trong vẻ ngoài khắc kỷ, cay nghiệt. Mỗi lần nhìn Kiên, tôi luôn liên tưởng đến câu nói của Keanu Reeves: “Nếu bạn đã từng bị tổn thương đến tàn nhẫn nhưng vẫn còn đủ can đảm để hiền lành, thì bạn là một người mạnh mẽ với trái tim của một thiên thần.”
Kiên từng chịu tổn thương đến tàn nhẫn nhưng anh ấy vẫn còn đủ can đam để hiền lành thì đúng, trở thành một người đàn ông mạnh mẽ, rất đúng. Và thêm nữa, anh ấy giàu có nhưng thích giản đơn. Anh ấy cảm xúc và nội tâm, sâu thẳm và cao nhã, cũng rất đúng. Nhưng có trái tim nhân hậu thuần khiết của một thiên thần ư? Không đâu! Điều đó không hề đúng đâu! Anh ấy che giấu bản chất, cảm xúc và con người thật của chính mình khỏi tất cả. Như lúc này, ánh đèn đường vàng vọt hắt vào tạo nên một khung cảnh mờ ảo, tôi nhận ra Kiên trong đời thường thật khác với Kiên trong công việc.
Ngày nghỉ hiếm hoi, cảnh phục đã thay ra, Kiên mặc chiếc áo len cashmere mỏng màu be dài tay ôm lấy hai bắp tay rắn rỏi, quần kaki dài phù hợp với tiết trời cao nguyên se lạnh. Tách trà trong tay, khuỷu tay tựa vào ban công, mắt lỡ đãng nhìn xuống những dải đèn đường bao quanh khu vườn bên dưới, nhìn Kiên không hề giống một cảnh sát với những tố chất, năng lực chuẩn mực như lúc anh làm việc ở cơ quan: sự điềm tĩnh khi anh tiếp nhận và triển khai nhiệm vụ; sự quyết đoán khi anh ra quyết định giải quyết một vấn về hóc búa. Anh lúc này mới là chính anh nhất: trầm lắng, cương nghị, lặng lẽ, an tĩnh.
Hana Nguyên Hạnh
Khói trầm lênh đênh vờn quanh ấm vỡ
Chuông chùa xa vọng bóng trăng lồng
Gốm nứt thở dài, hương thiền thấm gió
Một cánh hoa trà rụng xuống mênh mông...

Hana Nguyên Hạnh
Anh vẫn còn cảm nhận rõ ràng trong buổi chiều mưa ấy, bình nguyên trải dài im lìm trong gió lặng. Thành phố yên tĩnh và sạch sẽ, được bao bọc xung quanh bởi rừng thông xanh. Những thung lũng hoa, thác nước, đồi cỏ, những hồ nước trong xanh biếc phủ đầy bóng cây. Anh vẫn còn nhớ anh đã cùng cha tản bộ trong cơn mưa phùn bay rất nhẹ về phía cuối thành phố, qua đêm tại một khách sạn nhỏ. Căn phòng đơn giản và nhỏ xíu, chỉ vừa đủ chỗ kê một chiếc giường, cái bàn nhỏ và những vali hành lý của hai cha con xếp ở góc phòng. Buổi tối hôm ấy, nơi chiếc bàn duy nhất, dưới ánh sáng trắng của bóng đèn neon tẻ nhạt, anh đã vẽ lại bằng sáp màu bức tranh đầu tiên những gì mình nhìn thấy của chuyến hành trình cho đến khi ngủ thiếp đi lúc nào không biết... 
Hana Nguyên Hạnh
Trích tiểu thuyết Thanh Xuân Màu Khói
Tôi chưa bao giờ thấy Kiên kỳ lạ như thế này, như hôm nay. Hẳn người tù đặc biệt đó đã vô tình tác động sâu sắc đến anh. Không thể kìm được, tôi nói với Kiên:
 “Trực giác của cậu khiến cậu trở nên đa nghi rồi, Kiên. Cậu đang không lập luận khách quan dựa trên những căn cứ, các bằng chứng cụ thể mà cậu thu thập được, như cách cậu vẫn làm, cậu không giống như cậu thường ngày - một cảnh sát chuẩn mực quy củ, nghiêm túc tuân thủ đúng quy trình, tiến trình điều tra. Cậu đang dẫn dắt tưởng tượng như thể cậu là nhà viết kịch hoặc cậu là luật sư đang tìm lí lẽ bao biện cho thân chủ vậy!”
 Kiên thốt lên:
 “Phải, chính thế! Mình đang thử nhập vai Hùng ạ. Nghề nghiệp của anh ta, công việc đạo diễn của anh ta: hướng dẫn diễn viên hoá thân vào những nhân vật anh ta viết ra. Công việc và lý tưởng sống ấy có tác động đến cách anh ta tư duy và phản ứng với nghịch cảnh đời thực hay không? Thể xác bị giam giữ trong thực tại, theo đúng nghĩa đen. Chịu thiếu thốn và thống khổ đến cùng cực, theo đúng nghĩa đen. Một phiên bản gần hơn với nguyên tác, luôn gắn liền với bi kịch. Anh ấy có khác với họ không? Phong có hoàn toàn đơn thuần, cả tin như những nhân vật - hiện thân của kiểu người hy sinh, là nạn nhân của thế giới, trong những tác phẩm của Dostoyevsky hay Tarkovsky, như László Krasznahorkai đã từng nói khi trò chuyện với Mauro Javier Cardenas: “Họ là cái giá mà chúng ta phải trả để có được cơ hội sống với thỏa hiệp trong thế giới này”? Hay anh ấy vẫn còn có những khía cạnh tối khác trong nội tâm, một chiều sâu mới, một bóng tối đầy lôi cuốn? Anh ta thực hành thương xót, thực hành đạo bằng chính cuộc đời của mình, vượt qua nỗi thống khổ thể xác, sự khiếp nhược của tinh thần?”
 Kiên đột ngột mở ngăn kéo bàn rồi đặt bao Camel vào chỗ cũ và từ từ đóng dần ngăn kéo bàn lại.

Hana Nguyên Hạnh

Trích tiểu thuyết Thanh Xuân Màu Khói

Mùa xuân sáu năm sau đó, tôi trở lại Việt Nam một mình. Ngày trở lại, cao nguyên chào đón tôi – gã trai ngoại quốc tóc vàng mắt xanh mơ mộng bằng ánh nắng ấm áp.
Mùa hoa nở rộ. Rừng ngàn hoa chen nhau khoe sắc, đẹp đến nỗi  trái tim dâng lên nỗi đau đớn dịu dàng khiến tôi nghẹt thở. 
Vô vàn những loài hoa phố núi bừng nở trên từng con đường, mỗi góc phố. Hoa mimosa vàng tươi đang bung nở trên cành những chùm hoa cuối cùng. Tôi cảm động nghĩ có lẽ chúng đã đợi tôi mãi từ cuối đông, chờ cho đến mùa xuân để tôi có thể nhìn ngắm, thưởng thức mimosa cuối mùa đang bung nở những chùm đẹp nhất. 
Tôi đã lang thang một mình và lên đến đỉnh đồi cao nhất. Đứng từ đây, tôi có thể nhìn thấy những đồng ruộng bậc thang với những cây mạ non xanh rờn. Cánh đồng trải dài tận chân trời xa tít tắp. Nhìn từ xa, những dãy núi dài được bao bọc bởi màn sương sớm mỏng tang. Thành phố như đang còn ngủ, ẩn mình trong sương. 
Biệt thự đá xám vẫn còn đó nhưng đã có những chủ nhân mới dọn đến ở. Căn nhà gỗ trên mảnh vườn ẩn mình dưới những tán thông vẫn còn đó như ngày nào. Tôi đi xuống từ đỉnh đồi, vào nhà, không có một ai.
Hana Nguyên Hạnh
Trích tiểu thuyết
Thanh Xuân Mà
u Khói

Scroll to Top