Thanh xuân màu khói (trích)
Tôi biết Kiên thường ở nhà một mình, một mình làm việc, một mình nghiên cứu hoặc đọc sách trong yên lặng. Chỉ một bình trà hoặc phin cà phê cũng đủ bầu bạn. Trà pha trong một chiếc ấm tích men xanh cổ mà chúng tôi đã tìm được trong một chợ huyện nhỏ từ vài năm trước. Trên thân ấm, vô số những vết rạn li ti đã ngả màu. Kiên có thói quen nhìn chăm chú vào những vết rạn ấy khi anh ấy tập trung suy nghĩ.
Tôi hiểu Kiên có thói quen thường trầm tư suy nghĩ trong bóng tối khi anh muốn hiểu được một vụ án khó. Anh ấy đã trưởng thành trong một thế giới khác với chúng tôi. Thế giới đó hẳn đã rất bi thương, nhưng đã dung dưỡng anh trở thành một người đàn ông ấm áp dịu dàng ẩn trong vẻ ngoài khắc kỷ, cay nghiệt. Mỗi lần nhìn Kiên, tôi luôn liên tưởng đến câu nói của Keanu Reeves: “Nếu bạn đã từng bị tổn thương đến tàn nhẫn nhưng vẫn còn đủ can đảm để hiền lành, thì bạn là một người mạnh mẽ với trái tim của một thiên thần.”
Kiên từng chịu tổn thương đến tàn nhẫn nhưng anh ấy vẫn còn đủ can đam để hiền lành thì đúng, trở thành một người đàn ông mạnh mẽ, rất đúng. Và thêm nữa, anh ấy giàu có nhưng thích giản đơn. Anh ấy cảm xúc và nội tâm, sâu thẳm và cao nhã, cũng rất đúng. Nhưng có trái tim nhân hậu thuần khiết của một thiên thần ư? Không đâu! Điều đó không hề đúng đâu! Anh ấy che giấu bản chất, cảm xúc và con người thật của chính mình khỏi tất cả. Như lúc này, ánh đèn đường vàng vọt hắt vào tạo nên một khung cảnh mờ ảo, tôi nhận ra Kiên trong đời thường thật khác với Kiên trong công việc.
Ngày nghỉ hiếm hoi, cảnh phục đã thay ra, Kiên mặc chiếc áo len cashmere mỏng màu be dài tay ôm lấy hai bắp tay rắn rỏi, quần kaki dài phù hợp với tiết trời cao nguyên se lạnh. Tách trà trong tay, khuỷu tay tựa vào ban công, mắt lỡ đãng nhìn xuống những dải đèn đường bao quanh khu vườn bên dưới, nhìn Kiên không hề giống một cảnh sát với những tố chất, năng lực chuẩn mực như lúc anh làm việc ở cơ quan: sự điềm tĩnh khi anh tiếp nhận và triển khai nhiệm vụ; sự quyết đoán khi anh ra quyết định giải quyết một vấn về hóc búa. Anh lúc này mới là chính anh nhất: trầm lắng, cương nghị, lặng lẽ, an tĩnh.