Viết dưới mái hiên
Cao nguyên khép lại một ngày vội vã bằng một trận gió lộng bên hiên. Tôi ngồi xuống, nhóm một bếp lửa nhỏ cho ấm gốm rạn. Khi dòng nước sôi đổ tràn, những chiếc lá khô cong bắt đầu cựa mình, chậm rãi giãn nở như cách người ta trút bỏ bớt những phong trần để quay về diện mục nguyên sơ.
Khói trà mỏng, vờn nhẹ quanh miệng tách rồi tan loãng vào khoảng không mông lung. Nghĩ cho cùng, mọi vết xước hay những cuộc phân tranh ngoài kia, nếu được nhìn bằng đôi mắt của một người vừa buông gánh nặng, cũng chỉ như làn hương loãng này thôi. Nhấp một ngụm trà ấm, nghe cái chát nhẹ trôi qua vòm họng, tự nhiên thấy mình vẫn còn đủ dịu dàng để bao dung với thế gian.
Hana
Bài viết mới
Truyện thiếu nhi: CÁI TỦ LẠNH BIẾT BUỒN – Tuệ Tâm 2014
Ở một góc bếp nhỏ của gia đình bé Na,…
Thơ: VỚI BIỂN
Chiều xuống buông mây khói Một cánh én nghiêng mình…