Chút mây tan trong tách trà

Truyện thiếu nhi: CÁI TỦ LẠNH BIẾT BUỒN – Tuệ Tâm 2014
Ở một góc bếp nhỏ của gia đình bé Na, có một chiếc tủ lạnh cũ màu kem, tên là Lạnh Lùng.

Lạnh Lùng rất chăm chỉ. Ngày nào cũng giữ lạnh cho sữa, rau củ, kem, trái cây. Nhưng chẳng ai cảm ơn nó cả. Mỗi lần mở cửa, người ta chỉ nói:

"Sao lạnh thế nhỉ!”

"Hết kem rồi à?”

"Tủ hôi quá, ai để cá thế này?”

Không ai biết rằng, Lạnh Lùng có trái tim.

Một ngày nọ, bé Na bỗng nói với mẹ:

"Mẹ ơi, sao dạo này cái tủ lạnh kêu ọ ẹ hoài vậy?”

"Chắc nó sắp hỏng rồi con à. Nhà mình định mua cái mới.”

Nghe đến đó, Lạnh Lùng run lên vì lo. “Chẳng lẽ mình bị bỏ rồi sao?”

Đêm đó, nó buồn đến mức lạnh quá rồi cũng không lạnh nổi nữa. Mấy hộp sữa chua bắt đầu chảy nước. Cây cải thì héo rũ. Kem socola của bé Na thì mềm nhũn, biến thành... súp kem.

Sáng hôm sau, bé Na mở tủ, bỗng kêu lên:

"Á! Mẹ ơi, kem của con chảy mất rồi!”

Mẹ mở cửa tủ lạnh, chau mày:

"Hỏng thật rồi!”

Lạnh Lùng rưng rưng.

Nhưng đúng lúc ấy, có một giọng nhỏ trong tủ vang lên. Là hộp sữa chua!

"Xin đừng bỏ Tủ Lạnh đi ạ. Chúng em sống nhờ vào tủ. Tủ Lạnh chưa hỏng đâu, chỉ là buồn thôi.”

“Buồn?” - Mẹ ngạc nhiên. Bé Na thì tròn mắt.

Cà rốt từ trong hộc rau thò đầu ra: "Dạ đúng thế ạ! Mấy hôm nay chẳng ai khen tủ. Còn chê đủ thứ!”

Bé Na xấu hổ gãi đầu. Rồi em nhẹ nhàng nói:

"Tủ ơi, con xin lỗi. Con quên mất là tủ cũng biết cảm xúc…”

Em lấy khăn lau sạch tủ, dán thêm vài hình dán hoạt hình lên cửa tủ lạnh rồi thì thầm: “Tủ là người bạn tuyệt vời của con.”

Tối hôm đó, tủ lạnh mát lại như xưa. Kem đông lại. Sữa chua vui vẻ hát. Mấy quả cam thi nhau lăn trong ngăn mát. Lạnh Lùng mỉm cười. Trong lòng ấm áp hẳn lên, dù công việc của nó là làm cho mọi thứ… lạnh.

Tác giả: Tuệ Tâm

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top